Học sinh mang bình dưỡng khí đến nhà F0.

Thành phố Hồ Chí MinhĐến 21h, Thanh Nhàn nhận được cuộc gọi thông báo cần hỗ trợ bình ôxy cho một nam bệnh nhân lớn tuổi bị huyết áp cao, trong tình trạng co giật, tím tái.

Đang làm nhiệm vụ tại cây ATM oxy ở phường Tân Phong, quận 7, Nguyễn Thành Nhân, sinh viên năm 2 Khoa Ngoại ngữ, Đại học Sư phạm TP.HCM, gọi ngay cho 911 rồi cùng một tình nguyện viên khác mặc đồ bảo hộ. hộ gia đình, mang theo bình sát trùng, cờ lê, van, ống thở và mang bình ôxy 8 lít đến nhà bệnh nhân.

Nhà bệnh nhân nằm trong hẻm sâu, khó tìm nên khi vào đến nhà, anh Nhân chết lặng khi biết họ đã đi mất. Ôm bình oxy trước cửa nhà, Nhân và người đi cùng cảm thấy tội lỗi, chỉ biết nói lời xin lỗi. Hai người lặng lẽ rời đi, lòng nặng trĩu. Khoảng cách đến nhà ga ngày hôm đó trở nên dài hơn bình thường.





Cốt lõi

Trong một lần đến hỗ trợ người nhà bệnh nhân thay bình oxy. Ảnh: Nhân vật được cung cấp

Người dân tình nguyện tham gia chống dịch tại các quận, phường từ ngày 9/6 với các công việc hỗ trợ tại điểm tiêm chủng Covid-19, lấy mẫu xét nghiệm. Sau khi địa phương phát động chương trình thở oxy miễn phí cho trẻ F0 tại nhà, anh Nhân là thành viên đầu tiên của trạm.

Nhiệm vụ của Nhân là vận hành đường dây nóng, nhận thông tin ca F0 đang cần oxy để mang bình hoặc đổi cho họ. Mọi người cần hỏi tình trạng của bệnh nhân, trước khi quyết định gọi 911 hay không, cần mang theo bình 8, 12 hoặc 40 lít. Nếu độ bão hòa oxy ở máu ngoại vi (SpO2) dưới 90, BS Nhân sẽ hướng dẫn bệnh nhân nằm, tập thở nhẹ nhàng và đưa oxy.

Bình oxy dung tích nhỏ thường được đưa đến cho bệnh nhân tức ngực, khó thở nhẹ, không cần thở oxy liên tục. Trong những trường hợp nguy kịch, những chiếc chai nhỏ giúp duy trì sự sống trong lúc chờ xe cấp cứu đến. Bình 40 lít, nặng 70 kg, cao 150 cm, dùng cho những người mắc bệnh cơ địa, thể trạng nặng, phải thở ôxy 24 / 24h.

Nhân cho biết, khó nhất là tìm được địa chỉ nhà và đến càng nhanh càng tốt. Có lần Nhân chở chiếc bình vào nhà dân trong con hẻm ngoằn ngoèo ở quận 7, đường hẹp xe máy không vào được. Ngõ bị tắc nên anh Nhân phải đi đường vòng. Anh và những người bạn phải thay nhau khiêng chiếc chai loại 15 lít (40 kg) và đi bộ cả cây số. Đi mãi không thấy nhà, Nhân sốt ruột, sợ mình về không kịp. Sau hơn 20 phút mò mẫm và hỏi đường mọi người, anh đã đến nơi.

“Thấy chúng tôi, người nhà cảm ơn và mừng vì có oxy. Lúc đó bệnh nhân khó thở, chúng tôi lắp bình vào để họ thở trước, sau đó mới chỉ cách sử dụng”, anh Nhân kể.





Đăng trong một lần hỗ trợ oxy cho F0 tại quận 7. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Đăng trong một lần hỗ trợ ôxy cho F0 tại quận 7. Ảnh: Nhân vật được cung cấp

Những ngày đầu, Nhân theo anh em đi quan sát, tập luyện. Ban đầu khá e dè khi đối đầu với F0, nhưng sau một vài lần tham gia, nhận thấy sự cấp bách, Nhân không còn chần chừ mà trở nên chủ động.

Biết Nhân cung cấp oxy cho F0, gia đình lo lắng cho bệnh nhân. Bản thân Nhân cũng khó quyết định có tham gia hay không vì sợ ảnh hưởng đến người thân. “Mình thuyết phục bố mẹ ở nhà, đi thì an toàn nhưng sẽ cứu được nhiều người, học hỏi kiến ​​thức để bảo vệ mình và những người xung quanh. Mình thấy vui và nhẹ nhõm khi cứu được một người sắp chết”, Nhân chia sẻ. .

Lê Huy Đăng, sinh viên năm 2 khoa Cơ khí ô tô, trường Đại học Giao thông vận tải TP.HCM cũng nằm trong đội của Nhân. Hiện nam sinh vừa đi chợ cho người dân vừa mang bình dưỡng khí cho F0. Một ngày làm việc của Đăng thường kết thúc lúc 0h.

Từng hỗ trợ nhiều công trình chống dịch nhưng khi tham gia vào cây ATM ôxy, anh Đăng vẫn run sợ. Nam sinh phải học cách nói chuyện với bệnh nhân, chú ý mặc quần áo bảo hộ chật, dùng băng dính quấn chặt những chỗ tiếp xúc của găng tay và ống tay áo, giày và hạn chế tiếp xúc.

Cách đây một tuần, Đăng nhận được điện thoại của một người đàn ông yêu cầu thu hồi ve chai. Anh hỏi thăm sức khỏe và đau xót khi biết tin bệnh nhân đã qua đời. “Anh ấy nói Nhờ có bình dưỡng khí, bố tôi đã sống thêm 10 giờ nữa. Câu nói khiến tôi chạnh lòng nhưng đồng thời cũng thấy được sự ghi nhận công sức của mình ”, Đăng nhớ lại.

Từ ngày tham gia tình nguyện, chàng sinh viên đã học được nhiều điều, từ cách làm việc nhóm, bảo vệ bản thân, thăm hỏi, trấn an mọi người và trân trọng cuộc sống hơn. Không ngại vất vả, nguy hiểm nhưng mỗi cuộc gọi nhận được, Đăng như nắm trong tay một mạng người.





Anh Phát (ngồi phía trước) và Nhân đến hỗ trợ một bệnh nhân lớn tuổi ở hẻm Huỳnh Tuấn Phát, quận 7, ngày 11 tháng 8. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Anh Thế (ngồi phía trước) và Nhân đến hỗ trợ một bệnh nhân lớn tuổi ở hẻm Huỳnh Tuấn Phát, quận 7, ngày 11/8. Ảnh: Nhân vật được cung cấp

Anh Tô Quang Thế, công tác tại Q.7, phụ trách trạm ôxy ATM cho biết, trạm đặt tại Nhà Thiếu nhi Q.7, có 9 tình nguyện viên, trong đó có 7 học sinh và một điều phối viên. “Các tình nguyện viên không ngại dầm mưa trong đêm để thở cho người bệnh. Nhiều bạn không phải người bản xứ nhưng cũng không ngại hỏi han”, anh Thế cho biết.

Có trường hợp nhà 7 F0 không biết lắp ráp, sử dụng bình và cách tập thở, cách ly. Các tình nguyện viên phải có mặt tại chỗ để được hướng dẫn. “Họ phải hạn chế thở nhiều, hít nhiều vì trong không gian kín, nồng độ vi rút cao. Tiếp xúc càng lâu, nguy cơ lây nhiễm càng lớn. Nguy hiểm nhưng không ai chùn bước vì nếu sợ thì ai chịu. hỗ trợ họ? hỗ trợ và đưa bình oxy cho người dân? ”, ông Thế nói.

Các thành viên chia làm hai nhóm, nhưng có hôm nhiều bệnh nhân nặng không đủ nhân sự, mỗi bạn phải xử lý một ca. Cứ ba ngày một lần, các tình nguyện viên được xét nghiệm các mẫu tổng hợp để kiểm tra sức khỏe của họ.

Mỗi ngày, trạm tiếp nhận từ 20-40 cuộc gọi, trong đó có cả những trường hợp đến thay bình và tư vấn y tế. Hiện số lượng cuộc gọi đã giảm so với lúc đầu, sau khi huyện thành lập 36 trạm y tế lưu động có bác sĩ đến tận nhà khám bệnh cho người dân.

Theo ông Thế, kiến ​​thức khám chữa bệnh của người dân dần được nâng cao nhờ được các bác sĩ, y tá hướng dẫn cụ thể. Họ đã biết cách xử lý, xem bình oxy còn lại bao nhiêu để gọi tình nguyện viên đến.

Bình Minh

.

Theo vnExpress