Sinh viên nghèo quản lý để học trực tuyến

Ba chị em học online nhưng cả nhà chỉ có mỗi chiếc điện thoại thông minh, chị Khuất Thị Thanh Lâm ở Phúc Thọ, Hà Nội đứng ngồi không yên.

Đạt điểm chuẩn đầu vào, nhiều khả năng Lâm sẽ trúng tuyển vào Trường ĐH Sư phạm (ĐH Thái Nguyên). Nhưng nữ sinh lo lắng không biết những tháng tới sẽ học như thế nào nếu trường tổ chức dạy trực tuyến.

Là chị cả, Lâm có một cháu năm nay học lớp 12 và một cháu học lớp 5. Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã thông báo học sinh sẽ học trực tuyến bắt đầu từ ngày 6 tháng 9. Nếu trúng tuyển và vào đại học, nhiều khả năng Lâm sẽ có. học theo hình thức này cũng được vì Hà Nội và nhiều địa phương phải tự xa nhau theo Chỉ thị 16.

Nhưng nhà họ Lâm chỉ có hai chiếc điện thoại, một chiếc “thông minh” có thể học trực tuyến, một chiếc “cục gạch” làm mờ bàn phím, ngay cả nhắn tin cũng khó. Không có thiết bị, Lâm chỉ có thể trông chờ vào lịch học của ba chị em. Nếu may mắn của tôi khác đi, tôi có thể bớt lo lắng hơn.

Trong hai năm qua, ba chị em đã trải qua bốn vòng học trực tuyến. Lần thứ nhất, cháu út học buổi tối, cháu thứ hai học buổi chiều và cháu Lâm học buổi sáng nên mọi việc rất dễ dàng. Hôm nào bố mẹ không mang điện thoại đi làm thì cắm sạc cả ngày, xin dùng wifi của nhà hàng xóm để ba chị em học bài. Mặc dù mạng loạn xạ, màn hình liên tục “đứng hình” và không tiếp thu được nhiều kiến ​​thức, Lâm vẫn thấy “còn hơn không”.

Năm ngoái, lịch học trùng với con, mẹ Lâm phải mượn điện thoại của hàng xóm. Có lần không mượn được ai, nữ sinh đưa điện thoại cho em học, em đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. “Lúc đó cách thành phố không xa nên tôi vẫn có thể đến nhà bạn tôi chơi. Nhưng nếu bây giờ ba đứa học chung, tôi mới vào đại học, không quen bạn bè thì tôi có thể” Không trốn tiết, tôi không biết phải làm thế nào. “

Cha làm thợ xây, mẹ thu mua phế liệu. Trước khi có dịch, gia đình cũng có tiền ra vào ruộng. Giờ bố mẹ không đi làm được, cả nhà phụ thuộc vào 10 mét ruộng. Gia đình khó khăn nên nữ sinh không dám xin bố mẹ vay tiền mua thêm điện thoại cho ba chị em. “Em chỉ mong đậu vào đại học, sau đó sẽ xem tình hình học tập của hai đứa như thế nào. Hi vọng lịch học của hai đứa sẽ khác”, Lâm nói.





Nhà Khuất Thị Thanh Lâm ở Phúc Thọ, Hà Nội.  Ảnh: Hồng Nhiệm

Nhà Khuất Thị Thanh Lâm ở Phúc Thọ, Hà Nội. Ảnh: Ren Hong

Em Lê Văn Hoàng, học sinh lớp 9 Trường THCS Võng Xuyên A, huyện Phúc Thọ, lo lắng khi em và anh trai cùng học lớp 6 nhưng nhà chỉ có một chiếc điện thoại thông minh của mẹ. “Năm ngoái, tôi có cho cô ấy mượn điện thoại, nhưng năm nay, con trai cô ấy cũng vào lớp 1 và phải quan sát từ xa nên giờ không tính nữa”, anh Hoàng nói.

Bố mất trong một vụ tai nạn khi em trai còn trong bụng mẹ, mẹ phải nghỉ việc ở công ty may do dịch bệnh, Hoàng chỉ biết mách mẹ mượn đồ để học. Chị Nhã, mẹ của Hoàng, dự định vay mượn anh em để mua thêm điện thoại giá rẻ cho con dùng.

“Thu nhập không có, tháng trước, gia đình được nhà nước hỗ trợ tiền hộ nghèo và tiền học cho hai cháu 2 triệu đồng. Đứa lớn được nhà trường hỗ trợ sách vở, học sinh lớp 6 phải dùng sách giáo khoa mới”. , mua hết 700.000 đồng, chưa kể tiền mua đồ dùng học tập. Cộng thêm tiền ăn uống hàng ngày, tiền cấp dưỡng gần như cạn kiệt ”, người mẹ nhẩm tính.

Năm ngoái, nhờ mạng hàng xóm, do chập chờn nên chị Nhã đăng ký gói mạng cho con học. Gói cước hơn 600.000 đồng trong nửa năm, trả sau nên giờ chị chưa hết lo lắng. Nhưng việc thiếu thốn trang thiết bị khiến cô ấy ngày nào cũng không yên. “Nếu kết quả của con giảm sút vì học trực tuyến, tôi thấy rất có lỗi với con mình”, chị Nhã nói.

Thiếu máy tính, điện thoại để học trực tuyến cũng là tình trạng chung của nhiều học sinh có hoàn cảnh gia đình khó khăn. Đức Hải, học sinh lớp 8 trường THCS ở Thủ Đức, TP. Thành phố Hồ Chí Minh, đang học trên mạng cách đây 2 năm, được bố đưa cho chiếc điện thoại cũ và mua “cục gạch” để nghe. Điện thoại cũ, wifi dùng chung với hàng xóm nên rất yếu. Nhiều khi cô giáo gọi tên mình để phát biểu, âm thanh bị rè, vỡ vụn, dần dần khiến Hải tự ti, không dám giơ tay phát biểu hay đặt câu hỏi.

Hải ước mơ có một chiếc máy tính bảng hoặc máy tính để bàn để tiện cho việc học trực tuyến. “Nhiều tài liệu, video bài giảng sẽ được xem tốt hơn nếu có màn hình rộng, có thể mở và ghi chú cùng lúc. Sử dụng điện thoại nhỏ, tôi thường mỏi mắt khi đọc tài liệu thầy cô gửi”, Hải nói.

Cơ sở vật chất thiếu thốn và không gian học tập không thoải mái cho nam sinh. Bố mẹ từ quê lên Sài Gòn lập nghiệp hơn 10 năm, tuổi thơ của Hải trải qua trong khu tập thể công nhân chật chội, chật chội. Các dãy nhà nghỉ chỉ cách nhau một lối đi, hai xe máy tránh nhau được, thời buổi xã hội xa cách nên khu nhà trọ càng đông đúc, ồn ào.

“Trừ buổi tối có giờ nghỉ trưa, khu trọ lúc nào cũng ồn ào, những ngày nắng còn ngột ngạt hơn. Tôi phải dọn dẹp một góc trên gác xép, đặt điện thoại và sách vở lên bàn xếp để ngồi xếp bằng”. đôi chân ”, Hải kể về những ngày học trực tuyến trước đây.

Mới đây, nghe thông tin Sở GD-ĐT TP.HCM sẽ sản xuất chương trình hội giảng để phát trên sóng truyền hình, Hải vui lắm. Đối với cậu học trò kém, đây giống như những buổi “học thêm” miễn phí để củng cố kiến ​​thức.

Khó khăn về vật chất, nhưng bù lại Hải được bố mẹ động viên học hành. Sách vở, đồ dùng học tập được mua đầy đủ dù mẹ em cũng mất thu nhiều tháng. “Hai năm nay em đều đạt học sinh giỏi, có năm em hầu như đạt loại khá. Bố em hứa năm nay nếu học sinh giỏi sẽ mua máy tính”, anh Hải nói.

Sở GD-ĐT TP.HCM đã yêu cầu tất cả các trường thống kê số học sinh không được tham gia học trực tuyến do không có thiết bị, đường truyền hoặc thiếu một trong hai yếu tố. Số liệu thống kê trên toàn thành phố chưa có, nhưng ở nhiều trường trung học phổ thông, con số dao động từ 10-20. Trong lĩnh vực ngoại vi, con số này lớn hơn.

Giám đốc Sở GD-ĐT Nguyễn Văn Hiếu cho biết ngành đã kêu gọi người dân có điện thoại thông minh, máy tính bảng, máy tính xách tay cũ không có nhu cầu sử dụng chia sẻ với học sinh nghèo. Ở nhiều trường, giáo viên đang quyên góp thiết bị cũ hoặc mua điện thoại cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.

Mạnh Tùng