Sinh viên quốc tế tốt nghiệp thạc sĩ và lấy bằng tiến sĩ trực tuyến

Sau gần hai năm trở về Việt Nam, Ba Toại vẫn chưa thể quay lại trường học ở Trung Quốc vì dịch bệnh nên phải bảo vệ bằng thạc sĩ qua mạng và đăng ký học tiến sĩ qua mạng.

Đoàn Bá Toại tốt nghiệp cử nhân Kinh tế và Thương mại Quốc tế tại Học viện Vũ Di năm 2017, sau đó học thạc sĩ và hiện đang là nghiên cứu sinh tại Đại học Nông Lâm Phúc Kiến. Toại hiện là trợ lý giám đốc Viện Quốc tế và là phó giáo sư tại Khoa Kinh tế, Đại học Nông Lâm Phúc Kiến; từng là phó chủ tịch hiệp hội sinh viên sau đại học của trường và phó chủ tịch hội lưu học sinh, Học viện Wuyi.

Thời sinh viên, Toại nhận được nhiều giải thưởng về học tập, nghiên cứu và tốt nghiệp đại học loại xuất sắc. Với 9 năm kinh nghiệm sinh sống, học tập và làm việc tại Trung Quốc, chàng sinh viên 27 tuổi đến từ Hải Dương đang trở thành cầu nối cho sinh viên Việt Nam đến với các trường đại học tại đây. Hai năm nay, Toại không thể về Trung Quốc vì dịch bệnh, đã làm lễ tốt nghiệp trực tuyến và hiện đang học tiến sĩ trực tuyến.

Toai chia sẻ:

Ngày 25/1/2020 (tức mùng 1 Tết) tôi về Việt Nam, người xông pha cửa khẩu Hữu Nghị, Lạng Sơn năm ấy. Khi đó, tình hình dịch bệnh ở Trung Quốc không có gì nghiêm trọng, các du học sinh đều cho rằng Covid-19 chỉ là bệnh cúm thông thường, sau vài tuần, nhiều nhất là một tháng là khỏi. Nhưng không, dịch ngày càng bùng phát dữ dội và đến giữa tháng 2, các trường học ở Trung Quốc chính thức thông báo cho tất cả học sinh chuyển sang học trực tuyến.





Toai đã đến thăm Đại học Vũ Hán vào năm 2019, trước khi dịch bệnh bùng phát.  Ảnh: Nhân vật cung cấp

Toai đã đến thăm Đại học Vũ Hán vào năm 2019, trước khi dịch bệnh bùng phát. Ảnh: Nhân vật được cung cấp

Tôi vô cùng hồi hộp vì đây là học kỳ quan trọng: học thạc sĩ. Luận văn của em chưa tốt và em không đủ tự tin để có thể giải được nếu không có sự hướng dẫn trực tiếp của thầy. Lúc đó, tôi chỉ cố gắng làm hết sức mình, giải quyết từng việc một. Giáo sư của em cũng rất nhiệt tình, nhà trường và các thầy cô trong khoa cũng giúp đỡ em nên em đã hoàn thành khóa luận.

Tôi bảo vệ thạc sĩ trực tuyến vào tháng 6 năm 2020 và đạt điểm cao. Sau đó, tôi được học tiến sĩ Quản lý kinh tế. Tháng 9 cùng năm, tôi chính thức tham gia chương trình Tiến sĩ trực tuyến.

Đối với sinh viên quốc tế, việc học trực tuyến thực sự khó khăn. Nhiều bạn đăng ký chương trình 5 tiếng muốn trải nghiệm trước nhưng vì dịch nên đành ở nhà. Việc giành được học bổng toàn phần như CIS (Học bổng Khổng Tử) hay CSC (Học bổng Chính phủ Trung Quốc) lại càng khó hơn đối với những người đang học đại học, thạc sĩ, tiến sĩ khi vẫn chưa có chính sách cụ thể. Các em vẫn phải đến lớp đúng giờ, sinh hoạt phí ở Việt Nam các em tự trang trải. Học các môn chuyên trên mạng không hề đơn giản vì không thể trao đổi, trao đổi sau giờ học để hiểu sâu hơn.

Thật không dễ dàng với những du học sinh làm nghiên cứu như tôi vì ngoài việc học, chúng tôi phải có bài báo khoa học – điều kiện bắt buộc để tốt nghiệp.

Học trực tuyến, sinh viên nghiên cứu quốc tế khó có thể tích lũy kinh nghiệm thực tế cũng như giảng dạy trong môi trường giáo dục. Nhà trường cũng cho phép tôi dạy một số lớp cho học sinh, nhưng điều đó vẫn chưa đủ để tôi tiến bộ.





Học trực tuyến tại nhà tại Hải Dương vào tháng 11/2020 sau khi đi du học Trung Quốc về và không về được vì có dịch.  Ảnh: Nhân vật cung cấp

Học trực tuyến tại nhà tại Hải Dương vào tháng 11/2020 sau khi đi du học Trung Quốc về và không về được vì có dịch. Ảnh: Nhân vật được cung cấp

Ở cấp độ tiến sĩ, chúng tôi phải tự nghiên cứu và làm việc độc lập, nhưng chúng tôi vẫn cần sự hướng dẫn trực tiếp của giáo sư, thay vì nhắn tin qua Wechat hay QQ. Các giáo sư đều rất bận, không phải lúc nào cũng có thể ngồi chờ tin nhắn của bạn.

Chuyện nghiên cứu trên mạng cũng là một vấn đề khiến tôi đau đầu. Tôi ở Hải Dương và quê tôi luôn nằm trong bản đồ chống dịch, đỉnh điểm là vào tháng 8/2020 hoặc đầu năm ngoái. Mỗi lần định đi khảo sát thực tế tại các vùng ngập mặn, tìm hiểu về thu nhập của nông dân và hệ sinh thái ở các tỉnh, dịch bệnh lại bùng phát.

Trong hai năm qua, nhiều du học sinh đã phải bỏ học để đi làm thêm kiếm tiền phụ giúp gia đình. Những bạn đang cố gắng duy trì việc học thì lo lắng không biết môn này sẽ ra sao, môn đó đăng ký tín chỉ, sách giáo khoa ra sao, chương trình học kiểu gì, không đủ thời gian học, tinh thần học tập giảm sút. Sức khỏe của họ cũng bị ảnh hưởng khi ngồi trước máy tính 6-8 tiếng mỗi ngày “nhìn vào khoảng không” vì càng học càng không hiểu.

Tháng 9 hàng năm là tháng nhập học. Trong các hội nhóm, hội nhóm du học trên Facebook, Zalo hay Wechat, các bạn thảo luận sôi nổi, hỏi nhau thời điểm nhập học hay chia sẻ những hành trang cần chuẩn bị và lưu ý trước khi lên đường sang Trung Quốc.

Hội Sinh viên Việt Nam các tỉnh, thành phố tại Trung Quốc cũng chủ động cập nhật số lượng du học sinh của từng trường, thành lập đội tình nguyện giúp đỡ tân sinh viên, bố trí phương tiện đưa, đón người. để các em không bị bất ngờ và tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra trên đường đến trường. Đây giờ đã trở thành một nét văn hóa tương thân tương ái của những người Việt xa xứ.

Nhưng hai năm trước, những câu chuyện này chỉ còn là hoài niệm. Tôi nhớ cảm giác được hát Quốc ca cùng bạn bè khi tổ chức đại hội, liên hoan, gói nem, làm chả giò, hay cầm trên tay lá cờ Việt Nam, mặc áo dài diễu hành tại một sự kiện. ở đó trên đất của bạn.

Đầu mỗi tháng, mình thường đăng dòng “tháng sau nhập học”, với mong muốn sớm quay lại trường, tiếp tục nghiên cứu, tổ chức các sự kiện cho sinh viên Việt Nam, tham gia các hoạt động học tập cũng như tham gia các hoạt động học thuật. giống như các nhà ngoại cảm ở Trung Quốc.

Đoàn Bá Toại

.

Theo vnExpress

%d bloggers like this: